CHE MÀ KHÔNG KHUẤT
“Dung nhan Người chói lọi như mặt trời”.
“Thần tính của Đức Kitô không bị lấy đi, nhưng đã bị che phủ!” - Tôma Aquinô.

Kính thưa Anh Chị em,
Có những điều càng được che, càng không bao giờ khuất. Tin Mừng hôm nay hé mở nơi Chúa Giêsu một khoảnh khắc như thế: ‘che mà không khuất’.
Cả ba Tin Mừng Nhất Lãm đều thuật lại Hiển Dung. Điều lạ lùng không phải là một lần Chúa Giêsu bừng sáng trên núi; lạ lùng hơn là sau khoảnh khắc ấy, Ngài lại trở về với một dung mạo rất đỗi bình thường. Điều Đaniel chỉ thấy trong thị kiến - bài đọc một - các môn đệ nay được thấy nơi Chúa Giêsu. Nếu Hiển Dung chỉ kéo dài trong chốc lát, thì cả một đời tự nguyện che giấu vinh quang thần linh mới là phép lạ lớn nhất. Mọi phép lạ khác bày tỏ quyền năng của Thiên Chúa; còn Hiển Dung mặc khải một quyền năng còn lớn hơn: quyền năng biết tự che mình vì yêu. Thì ra, “che” là phong cách của Thiên Chúa.
Nhưng tại sao Thiên Chúa lại chọn phong cách ấy? Phải chăng, nếu luôn hiển lộ vinh quang, con người chỉ còn biết kinh hãi? Ngài không tìm kẻ run sợ, nhưng đợi những người con dám đến gần. Vì thế, Ngài tự nguyện che vinh quang của mình sau một khuôn mặt, một cái chạm, một tấm bánh. Dẫu thế, thần tính của Ngài không hề vơi đi; chỉ có tình yêu trở nên gần gũi. Thì ra, Thiên Chúa che mình không phải để con người khó tìm Ngài hơn, nhưng để con người dám đến gần Ngài hơn. Bởi tình yêu chỉ thật sự đến được với con người khi không làm họ sợ hãi.
Khoảnh khắc ấy đã in sâu vào lòng Phêrô. Nhiều năm sau, ông làm chứng: “Chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm liệt của Người”; “Tiếng đó, chính chúng tôi đã nghe thấy từ trời phán ra” - bài đọc hai. Hiển Dung chỉ diễn ra trong giây lát; nhưng ánh sáng ấy đã đồng hành với Phêrô từ những lần yếu đuối vấp ngã đến ngày hiến mạng vì Thầy. Hoá ra, chỉ cần một khoảnh khắc, Thiên Chúa đã gieo vào lòng con người một ánh sáng đủ soi cho cả một đời. “Đức tin là tin điều bạn chưa thấy; phần thưởng của đức tin là được thấy điều bạn đã tin!” - Augustinô.
Chúng ta thì khác. Thiên Chúa chọn che; con người chọn khoe. Điều Thiên Chúa che là vinh quang của Ngài; điều con người khoe thường chỉ là hư không. Thế mà, chúng ta lại ít muốn học điều làm mình nên giống Thiên Chúa nhất: biết che. Biết che là nghệ thuật của yêu thương; khoe mình chỉ là bản năng của tự ái. Chúng ta che đi lòng trắc ẩn để giữ lại vỏ bọc của kiêu căng; Thiên Chúa che đi vẻ uy linh để tình yêu được trao ban.
Anh Chị em,
Đức Kitô vẫn không đổi. Ngài bước xuống núi; sau Phục Sinh, Ngài ở với Hội Thánh dưới những hình hài bình thường. Hôm nay, Ngài vẫn ẩn mình trong Lời Chúa, nơi các bí tích và nơi những con người bé nhỏ. Đức tin không hệ tại việc tìm một Thiên Chúa rực rỡ, nhưng ở việc nhận ra Đức Kitô đang âm thầm ở rất gần mình. Vì thế, ‘che mà không khuất’ không chỉ là một biến cố trên núi, nhưng là chính phong cách cứu độ của Đức Kitô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết nhỏ lại để tình yêu được tỏ lộ, biết lùi bước để chỉ Chúa trong con được lớn lên!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
“Dung nhan Người chói lọi như mặt trời”.
“Thần tính của Đức Kitô không bị lấy đi, nhưng đã bị che phủ!” - Tôma Aquinô.
Kính thưa Anh Chị em,
Có những điều càng được che, càng không bao giờ khuất. Tin Mừng hôm nay hé mở nơi Chúa Giêsu một khoảnh khắc như thế: ‘che mà không khuất’.
Cả ba Tin Mừng Nhất Lãm đều thuật lại Hiển Dung. Điều lạ lùng không phải là một lần Chúa Giêsu bừng sáng trên núi; lạ lùng hơn là sau khoảnh khắc ấy, Ngài lại trở về với một dung mạo rất đỗi bình thường. Điều Đaniel chỉ thấy trong thị kiến - bài đọc một - các môn đệ nay được thấy nơi Chúa Giêsu. Nếu Hiển Dung chỉ kéo dài trong chốc lát, thì cả một đời tự nguyện che giấu vinh quang thần linh mới là phép lạ lớn nhất. Mọi phép lạ khác bày tỏ quyền năng của Thiên Chúa; còn Hiển Dung mặc khải một quyền năng còn lớn hơn: quyền năng biết tự che mình vì yêu. Thì ra, “che” là phong cách của Thiên Chúa.
Nhưng tại sao Thiên Chúa lại chọn phong cách ấy? Phải chăng, nếu luôn hiển lộ vinh quang, con người chỉ còn biết kinh hãi? Ngài không tìm kẻ run sợ, nhưng đợi những người con dám đến gần. Vì thế, Ngài tự nguyện che vinh quang của mình sau một khuôn mặt, một cái chạm, một tấm bánh. Dẫu thế, thần tính của Ngài không hề vơi đi; chỉ có tình yêu trở nên gần gũi. Thì ra, Thiên Chúa che mình không phải để con người khó tìm Ngài hơn, nhưng để con người dám đến gần Ngài hơn. Bởi tình yêu chỉ thật sự đến được với con người khi không làm họ sợ hãi.
Khoảnh khắc ấy đã in sâu vào lòng Phêrô. Nhiều năm sau, ông làm chứng: “Chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm liệt của Người”; “Tiếng đó, chính chúng tôi đã nghe thấy từ trời phán ra” - bài đọc hai. Hiển Dung chỉ diễn ra trong giây lát; nhưng ánh sáng ấy đã đồng hành với Phêrô từ những lần yếu đuối vấp ngã đến ngày hiến mạng vì Thầy. Hoá ra, chỉ cần một khoảnh khắc, Thiên Chúa đã gieo vào lòng con người một ánh sáng đủ soi cho cả một đời. “Đức tin là tin điều bạn chưa thấy; phần thưởng của đức tin là được thấy điều bạn đã tin!” - Augustinô.
Chúng ta thì khác. Thiên Chúa chọn che; con người chọn khoe. Điều Thiên Chúa che là vinh quang của Ngài; điều con người khoe thường chỉ là hư không. Thế mà, chúng ta lại ít muốn học điều làm mình nên giống Thiên Chúa nhất: biết che. Biết che là nghệ thuật của yêu thương; khoe mình chỉ là bản năng của tự ái. Chúng ta che đi lòng trắc ẩn để giữ lại vỏ bọc của kiêu căng; Thiên Chúa che đi vẻ uy linh để tình yêu được trao ban.
Anh Chị em,
Đức Kitô vẫn không đổi. Ngài bước xuống núi; sau Phục Sinh, Ngài ở với Hội Thánh dưới những hình hài bình thường. Hôm nay, Ngài vẫn ẩn mình trong Lời Chúa, nơi các bí tích và nơi những con người bé nhỏ. Đức tin không hệ tại việc tìm một Thiên Chúa rực rỡ, nhưng ở việc nhận ra Đức Kitô đang âm thầm ở rất gần mình. Vì thế, ‘che mà không khuất’ không chỉ là một biến cố trên núi, nhưng là chính phong cách cứu độ của Đức Kitô.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, cho con biết nhỏ lại để tình yêu được tỏ lộ, biết lùi bước để chỉ Chúa trong con được lớn lên!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)