Vatican Media


Theo tin Tòa Thánh, tại Quảng trường Thánh Phêrô, Thứ Tư, ngày 6 tháng 5 năm 2026, Đức Leo XIV đã có buổi yết kiến chung. Nhân dịp này ngài đã có bài giáo lý với chủ đề:

Giáo lý. Các Văn kiện của Công đồng Vatican II. II. Hiến chế Tín lý Lumen gentium. 8. Giáo hội, lữ khách trong lịch sử hướng về quê hương trên trời

Sau đây là nguyên văn Bài Giáo Lý của ngài, theo bản tiếng Anh của Tòa Thánh:

Anh chị em thân mến, chào buổi sáng và chào mừng anh chị em!

Hôm nay, khi chúng ta tập trung vào một phần của Chương VII trong Hiến chế về Giáo hội của Công đồng Vatican II, chúng ta hãy suy gẫm về một trong những đặc điểm xác định của nó: chiều kích cánh chung. Trên thực tế, Giáo hội hành trình qua lịch sử trần gian này luôn hướng về đích đến cuối cùng của mình, đó là quê hương trên trời. Đây là một chiều kích thiết yếu mà chúng ta thường bỏ qua hoặc xem nhẹ, bởi vì chúng ta quá tập trung vào những gì có thể nhìn thấy ngay lập tức và vào những động lực cụ thể hơn của đời sống cộng đồng Kitô giáo.

Giáo hội là dân Chúa hành trình qua lịch sử, với Nước Thiên Chúa là mục đích của mọi hành động của mình (xem LG, 9). Chúa Giêsu đã khởi xướng Giáo Hội chính bằng việc rao giảng Nước Trời, Nước của tình yêu thương, công lý và hòa bình (xem LG, 5). Vì vậy, chúng ta được mời gọi suy gẫm về chiều kích cộng đồng và vũ trụ của ơn cứu độ trong Chúa Kitô và hướng mắt về chân trời cuối cùng này, để đo lường và đánh giá mọi thứ từ viễn ảnh này.

Giáo Hội sống trong lịch sử để phục vụ cho Nước Thiên Chúa đến trong thế giới. Giáo Hội loan báo lời hứa này cho tất cả mọi người và luôn luôn; Giáo Hội nhận được lời hứa đó trong việc cử hành các Bí tích, đặc biệt là Thánh Thể; Giáo Hội thực hành luận lý học của nó và trải nghiệm nó trong các mối quan hệ yêu thương và phục vụ. Hơn nữa, Giáo Hội biết rằng Giáo Hội là nơi chốn và phương tiện để sự hiệp nhất với Chúa Kitô được hiện thực hóa “gần gũi hơn” (LG, 48), đồng thời nhận ra rằng ơn cứu độ có thể được Thiên Chúa ban trong Chúa Thánh Thần ngay cả ngoài ranh giới hữu hình của Giáo Hội.

Về vấn đề này, Hiến chế Lumen gentium đưa ra một tuyên bố quan trọng: Giáo Hội là “bí tích phổ quát của ơn cứu độ” (LG, 48), nghĩa là dấu hiệu và công cụ của sự viên mãn về sự sống và hòa bình mà Thiên Chúa thúc đẩy. Điều này có nghĩa là Giáo hội không hoàn toàn đồng nhất với Nước Thiên Chúa, nhưng là hạt giống và khởi đầu của Nước Thiên Chúa, vì sự viên mãn của Nước Thiên Chúa sẽ chỉ được ban cho nhân loại và vũ trụ vào cuối thời kỳ. Vì vậy, những người tin vào Chúa Kitô bước đi trong lịch sử trần gian này, được đánh dấu bởi sự trưởng thành của điều thiện nhưng cũng bởi những bất công và đau khổ, mà không bị lừa dối hay tuyệt vọng; họ sống được hướng dẫn bởi lời hứa nhận được từ Đấng sẽ “làm mới mọi sự” (Khải Huyền 21:5). Do đó, Giáo hội nhận ra sứ mệnh của mình nằm giữa “đã có” của sự khởi đầu Nước Thiên Chúa trong Chúa Giêsu, và “chưa đến” của sự viên mãn đã được hứa và mong đợi. Là người bảo vệ niềm hy vọng soi sáng con đường, Giáo hội cũng được trao quyền với sứ mệnh lên tiếng rõ ràng để bác bỏ mọi thứ làm chết lặng sự sống và cản trở sự phát triển của nó, và để đứng về phía người nghèo, người bị bóc lột, nạn nhân của bạo lực và chiến tranh, và tất cả những người đau khổ về thể xác và tinh thần (xem Sách Tóm lược về Học thuyết Xã hội của Giáo hội, số 159).

Là dấu hiệu và bí tích của Nước Trời, Giáo Hội là dân Chúa lữ hành trên trần gian, dựa trên lời hứa cuối cùng, đọc và giải thích động lực của lịch sử qua Tin Mừng, tố cáo điều ác dưới mọi hình thức và loan báo bằng lời nói và việc làm ơn cứu độ mà Chúa Kitô muốn mang đến cho toàn thể nhân loại và Nước Trời của Người, một Nước Trời công chính, yêu thương và bình an. Vì vậy, Giáo Hội không tự xưng mình; ngược lại, mọi sự trong Giáo Hội phải hướng đến ơn cứu độ trong Chúa Kitô.

Từ quan điểm này, Giáo Hội được mời gọi khiêm nhường nhận ra sự yếu đuối và phù du của chính các định chế của mình, những định chế dù phục vụ Nước Trời, vẫn mang hình ảnh phù du của thế gian này (xem LG, 48). Không một định chế Giáo Hội nào có thể được coi là tuyệt đối; quả thật, vì chúng tồn tại trong lịch sử và thời gian, nên chúng được mời gọi hoán cải liên tục, đổi mới hình thức và cải cách cấu trúc, tái sinh liên tục các mối quan hệ, để chúng có thể thực sự hoàn thành sứ mệnh của mình.

Trong phạm vi Nước Thiên Chúa, chúng ta cũng cần hiểu mối quan hệ giữa các Kitô hữu đang thực hiện sứ mệnh của mình ngày nay và những người đã hoàn thành cuộc sống trần thế và đang ở trong trạng thái thanh tẩy hoặc hạnh phúc. Trên thực tế, Lumen gentium khẳng định rằng tất cả các Kitô hữu tạo thành một Giáo Hội duy nhất, rằng có sự hiệp thông và chia sẻ các ơn lành thiêng liêng được xây dựng trên sự kết hợp với Chúa Kitô của tất cả các tín hữu, một fraterna sollicitudo [quan tâm huynh đệ] giữa Giáo Hội trần gian và Giáo Hội trên trời: đó là sự hiệp thông các thánh được cảm nhận đặc biệt trong phụng vụ (xem LG, 49-51). Bằng cách cầu nguyện cho những người đã khuất và noi theo bước chân của những người đã sống như những môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta cũng được nâng đỡ trên hành trình của mình và củng cố việc thờ phượng Thiên Chúa: được đánh dấu bởi một Thánh Linh và hiệp nhất trong một phụng vụ duy nhất, để cùng với những người đã đi trước chúng ta trong đức tin, chúng ta ca ngợi và tôn vinh Chúa Ba Ngôi Chí Thánh.

Chúng ta hãy biết ơn các Nghị phụ Công đồng vì đã nhắc nhở chúng ta về khía cạnh quan trọng và tốt đẹp nhất này của việc sống theo đạo Kitô, và nguyện chúng ta nỗ lực vun đắp điều đó trong cuộc sống của mình.