Ngày 17-04-2021
 
Phụng Vụ - Mục Vụ
Bình an của Chúa là sức mạnh người môn đệ
Lm. JB Nguyễn Minh Hùng
04:57 17/04/2021
CHÚA NHẬT III PHỤC SINH
BÌNH AN CỦA CHÚA LÀ SỨC MẠNH NGƯỜI MÔN ĐỆ

Trước lúc thụ nạn, biết lòng các tông đồ nhiều lo sợ, bất an, Chúa Giêsu trao ơn bình an để các ông kiên vững: "Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi " (Ga 14, 27).

Chính thánh Gioan cũng lại là người ghi nhận, nhiều lần sau Phục sinh, khi hiện ra cùng các môn đệ, Chúa Giêsu tiếp tục trao ban bình an khi tuyên bố: "Bình an cho các con" (Ga 20, 19.26).

Hôm nay, thánh Luca, khi tường thuật Tin Mừng Phục sinh, cũng cho thấy lời đầu tiên khi Chúa gặp các môn đệ vẫn là: "Bình an cho các con" (Lc 24, 36).

Nhớ lại sau khi Chúa bị bắt, bị đóng đinh, chính các Tông đồ là những người mất bình an hơn ai hết. Hết bỏ Chúa chạy trốn, họ lại chỉ biết vào phòng đóng kín cửa. Dù đóng kín cửa, lòng các tông đồ vẫn đầy hoan mang, sợ hãi...

Nhưng sau khi các tông đồ đón nhận ơn Phục sinh và tin tưởng hoàn toàn vào sự Phục sinh của Chúa, nhất là sau khi được Chúa ban bình an của chính Chúa, các tông đồ không còn lo sợ nữa.

Ngược lại, những Thượng tế, kỳ mục là những người mất bình an. Cứ tưởng, sau khi giết Giêsu, sau khi đã trừ được “họa” Giêsu như một “hiện tượng” nổi lên trong dân, lôi kéo dân bằng giáo lý mới, bằng những phép lạ khác thường…, từ nay, họ sẽ sung sướng, sẽ “ăn ngủ” thoải mái.

Nào ngờ, sau khi giết Giêsu, họ mất bình an hơn, bởi “đám” môn đệ “dốt nát” của Giêsu không như “rắn bị chặt đầu”, không hề sợ hãi, ngược lại, còn táo bạo hơn, khẳng khái hơn, mạnh mẽ hơn, khẳng định Giêsu đã Phục sinh.

Nhờ tin và nhờ nhận lãnh bình an, các tông đồ hoàn toàn đổi mới: trở nên những người can đảm, mạnh mẽ lạ thường. Các ngài mở tung cửa nhà, lao ra không chỉ khỏi căn nhà, mà lao ra khỏi vùng quê, khỏi thủ đô tráng lệ, khỏi biên cương quốc gia, chia nhau đi ra từng ngả đường thế giới, bỏ hết tất cả nghề nghiệp đang có để kiếm sống, bất chấp mọi lao tâm khổ tứ hay mọi đòn vọt, tù tội hay mọi thứ đòn thù hiểm ác nhất, ngay cả đánh đổi mạng sống của mình, để loan báo ngày càng dữ dội hơn, mạnh mẽ hơn, ráo riết hơn việc Giêsu sống lại và đang ngự nơi Thiên Chúa.

Bằng mọi giá, môn đệ Giêsu, muôn người như một, trơ lỳ, hiên ngang và càng mạnh bạo la to lên rằng: Giêsu đã sống và vẫn sống. Họ nhất quyết một lòng bảo vệ Tin mừng trọng đại: Chúa của họ đã phục sinh.

Môn đệ Giêsu, cứ tưởng chừng chỉ là những kẻ đui mù chữ nghĩa, lại có thể đối đầu với bao nhiêu tòa án, bao nhiêu kẻ lãnh đạo đầy tri thức và khoa bản.

Bây giờ ai cũng phải nhìn nhận, môn đệ Giêsu lợi khẩu chưa từng thấy, can đảm đến mức cứng đầu chưa từng thấy. Trong lòng họ, giờ đây không còn khái niệm về khuất phục hay lùi bước. Môn đệ Giêsu vững vàng như không còn ai vững hơn. Họ đang làm cho giáo lý của Giêsu nổ tung khắp đất nước và đang vươn ra thế giới ngoại giáo.

Giêsu còn sống đã là một mối nguy, một hiểm họa, giờ đây, lại “tung tin” Giêsu đã chết thật, nay sống lại thật, càng là một hiểm nguy (dành cho hượng tế và kỳ mục) không thể nói hết. Thà đừng chết, nhưng cứ sống, thì sự việc dù có rắc rối, vẫn không rắc rối bằng việc người đã chết mà nay vẫn đang sống.

Các thượng tế, các kỳ mục là kẻ có quyền, thay vì yên thân trong quyền lực của mình, giờ đây họ càng nhấp nhổm, càng như “người ngồi giữa lửa”.

“Khủng khiếp” hơn, khi môn đệ Giêsu giờ đây không biết sợ là gì, thì sự mất bình an của các thượng tế, các kỳ mục nhân lên gấp nhiều lần. Họ như liên tục bị thách thức bởi Giêsu từ khi còn sống đến sau khi đã chết.

Họ càng bị thách thức nhiều hơn với tin đồn Giêsu vẫn sống. Họ khử trừ Giêsu, nghĩa là khử trừ “mối họa” của họ. Nhưng tại sao “họa” không chấm dứt, mà “họa” còn lớn hơn?

Tin Mừng theo thánh Mathêu diễn tả sự hoang mang cực độ ấy, khi cho thấy những con người này cố tìm cách che đậy sự thật:

“Các thượng tế liền họp với các kỳ mục; sau khi bàn bạc, họ cho lính một số tiền lớn, và bảo: Các anh hãy nói như thế này: ban đêm đang lúc chúng tôi ngủ, các môn đệ của hắn đã đến lấy trộm xác. Nếu sự việc này đến tai quan tổng trấn, chính chúng tôi sẽ dàn xếp với quan và lo cho các anh được vô sự. Lính đã nhận tiền và làm theo lời họ dạy. Câu chuyện này được phổ biến giữa người Do-thái cho đến ngày nay” (Mt 28, 12 - 15).

Từ hai thái độ đối nghịch: Các tông đồ an nhiên giữa những bạo lực mà nhiều thế lực gây ra cho các ngài đối kháng với sự hùng hổ nhưng bất lực và đầy hoang mang của các thượng tế, các kỳ mục, cho chúng ta kết luận: Bình an thật sự chỉ có thể có được trong niềm xác tín vào Chúa Giêsu Phục sinh. Chỉ có trong Chúa, niềm bình an của ta mới vững bền, mới là sức mạnh giúp ta băng ghềnh, vượt thác.

Chỉ có Chúa Giêsu phục sinh mới là nguyên lý không bao giờ thay đổi; là lẽ sống mãnh liệt cho ai tin; là nguồn cội của mọi câu trả lời bằng cả thái độ sống kiên cường, hiên ngang, quật khởi của người tín hữu.

Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin ban bình an của Chúa cho chúng con, để tăng thêm nơi lòng chúng con tinh thần quả cảm, sức sống cuộn trào, giúp chúng con hiên ngang làm chứng cho Chúa, dù phải đối đầu với những thử thách lớn lao cách mấy. Amen.
 
Biển trong đêm
Lm. Minh Anh
05:06 17/04/2021
BIỂN TRONG ĐÊM

“Chính Thầy đây. Đừng sợ!”.

“Anh Chị em! Đừng sợ đón tiếp Chúa Kitô và chấp nhận quyền năng của Ngài!”, đó là những lời đầy cảm hứng khai mạc triều đại của vị giáo hoàng 264, thánh Gioan Phaolô II, ngày 22/10/1978. Như một chuẩn bị cho thiên niên kỷ mới, ngài viết ‘Bước Qua Ngưỡng Cửa Hy Vọng’; trong đó, vị thánh giải thích, “Khi công bố những lời này tại quảng trường thánh Phêrô, tôi biết, thông điệp đầu tiên của tôi và triều đại của tôi sẽ gắn liền với chân lý của Đấng Cứu Độ. Trong Ngài, chúng ta tìm thấy nền tảng sâu xa nhất cho lời “Đừng sợ!”, “Vì Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài”.

Lời khuyên “Đừng sợ!” được lặp đi lặp lại trong Cựu Ước hơn 100 lần và trong Tân Ước hơn 50 lần; dưới nhiều hình thức khác, có tài liệu cho rằng, cả thảy 366 lần. Con số chính xác không quan trọng, nhưng quan trọng, Thiên Chúa muốn chúng ta chiến thắng sợ hãi, sự lo lắng và bồn chồn; Thiên Chúa muốn chúng ta tin cậy Ngài trong mọi sự và đặt tất cả mọi hy vọng vào Ngài, cả khi rối bời giữa hỗn mang của ‘biển trong đêm’ như trường hợp các môn đệ trong Tin Mừng hôm nay.

Vậy thì điều gì khiến chúng ta cảm thấy sợ hãi? Với một số người, nỗi sợ xuất hiện vì bất an tài chính, sức khoẻ kém, quan hệ tan vỡ, tương quan hỏng hóc, tội lỗi giày vò... Và đôi khi, cả những ‘dòng lưu’ trong tâm hồn cũng dậy sóng bởi những cảm xúc vô kiểm soát, niềm kiêu hãnh, sự phù phiếm, các ý tưởng lăng loàn… khiến chúng ta mất cảm giác về phương hướng và dường như việc chèo chống ‘thuyền lòng’ trở nên vô dụng giữa ‘biển trong đêm’. Bên cạnh đó, có lẽ nỗi sợ lớn nhất là sợ chết; thế nhưng, Đức Kitô, Chúa chúng ta đã vượt qua cái chết và đã sống lại. Ngài là Chúa kẻ sống và kẻ chết thì không gì khiến chúng ta phải sợ, dẫu chết là ‘biển trong đêm’ hãi hùng nhất.

Tin Mừng hôm nay tường thuật biến cố Chúa Giêsu tiến về phía các môn đệ vốn đang ở vào thời điểm hỗn loạn trên ‘biển trong đêm’ của họ; gió thổi, sóng gào, thuyền ngập nước, hòng chìm. Nhưng kìa, trên mặt biển, Ngài đang đến! Và dẫu những ngư dân dày dạn này đã trải qua nhiều đêm lênh đênh trên biển, nhưng Thầy của họ lại chọn lúc này để đến với họ, không phải để đưa họ vào bờ nhưng để nói với chúng ta rằng, bất kể phải đối mặt với ‘cơn bão’ nào trong cuộc đời, Ngài vẫn sẽ ở đó theo một cách thức kỳ diệu nhất! Ngài muốn chúng ta tin rằng, bất kể chúng ta phải vật lộn với bất cứ ‘biển trong đêm’ nào, thì Ngài vẫn luôn ở đó, gây ngạc nhiên, đầy yêu thương, an ủi.

Niềm tin vào Chúa và Lời Ngài không mở ra một con đường dẫn đến mọi việc sẽ dễ dàng và bình lặng; nó không cứu chúng ta khỏi những bão tố cuộc đời. Nhưng niềm tin cho chúng ta một bảo đảm về một sự ‘Hiện Diện’, hiện diện của Chúa Giêsu, Đấng khuyến khích chúng ta vượt qua những thử thách hiện sinh; niềm tin ấy bảo đảm sự chắc chắn của một bàn tay nắm lấy chúng ta, giúp chúng ta đối mặt với những khốn khó, chỉ cho chúng ta con đường phải đi ngay cả khi nó tối tăm. Tóm lại, đức tin không là lối thoát cho các vấn đề, nhưng đức tin duy trì cuộc hành trình và mang lại cho nó một ý nghĩa, đó là một hành trình có Chúa cùng đi, cả khi giữa ‘biển trong đêm’.

Nếu nỗi sợ hãi là điều chúng ta phải vật lộn ở cấp độ linh hồn, cấp độ sợ mất mát cả phần rỗi đời đời, chúng ta hãy hướng lòng về thực tế của những Chân Lý Cứu Độ. Chúa Cha đã sai Chúa Con đến thế gian để cứu chúng ta; Ngài không đến để chỉ dạy dỗ, truyền cảm hứng hay trợ giúp; Ngài đến để cứu, để chuộc, để mua lại; Ngài đến để tiêu diệt sự chết, sợ hãi, tội lỗi và tất cả những gì ngăn cản chúng ta khỏi Chúa Cha. Hành động cứu rỗi của Ngài biến đổi chúng ta và thay đổi nhân loại mãi mãi. Nếu hiểu được và tin được điều này, sẽ không gì có thể cướp đi sự bình yên của chúng ta, không gì khiến cho lòng chúng ta ngập chìm trong sợ hãi, cả khi giữa ‘biển trong đêm’.

Anh Chị em,

Cuộc đời mỗi người như một hành trình vượt biển, có những ngày lướt sóng êm đềm dưới trăng thanh; nhưng không ít ngày bão bùng dông tố bên trong lẫn bên ngoài. Những lúc ấy, là những lúc chúng ta phải nghe cho được Lời Chúa, “Hãy an tâm, Thầy đây, đừng sợ!”. Quả vậy, qua cái chết và phục sinh của Chúa Kitô, Thiên Chúa đã cưới lấy nhân loại, Ngài không hề bỏ rơi chúng ta. Nhưng vẫn có người tự hỏi, ‘Có Thiên Chúa tại sao vẫn có khổ đau?’. Vâng, Chúa Giêsu ở với chúng ta, Ngài không cất thánh giá khỏi chúng ta, nhưng ban sức để chúng ta vác nó một cách có ý nghĩa và đầy tình yêu. Vậy, đừng sợ bất cứ điều gì. Bởi không có điều gì mà Thiên Chúa không biết, không có điều gì nằm ngoài chương trình cứu độ của Ngài. Điều quan trọng là chúng ta có tin vào Ngài, có để cho Ngài giúp, có nghe được Ngài giữa ‘biển trong đêm’ không, và đó là vấn đề.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết rằng, một khi con quyết định đón Chúa vào ‘thuyền đời’ con, theo một nghĩa nào đó, con đã đến đích. Xin cho con biết buông tay chèo để Ngài lái chèo đời con an bình đi giữa ‘biển trong đêm’ cập bến bình an của Ngài”, Amen.

(Tgp. Huế)
 
Suy Niệm Chúa Nhật III Phục Sinh - B
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
08:17 17/04/2021
Chú giải thích Kinh Thánh và bẻ bánh

Suy Niệm Chúa Nhật III Phục Sinh - B

( Lc 24, 35 – 48 )

Sự kiến Chúa Giêsu phục sinh được các Thiên Thần loan báo cho các bà Maria Mađalêna, bà Maria, mẹ ông Gia-côbê và bà Salômê (x. Lc 24, 1 - 12), các bà về thuật lại cho các Tông Đồ ở Galilêa, hai môn đệ làng Emmaus trong nhóm các bà chẳng những chưa tin mà còn lo sợ (x. Lc 24). Chúa Giêsu Phục Sinh tiếp tục hiện ra dưới dáng dấp của một người lữ hành, tỏ ra không biết, rồi đồng cảm với hai ông, đã dùng Kinh Thánh để giải thích, bẻ bánh trước mặt hai ông, giúp lòng họ sốt sáng lên và làm cho mắt họ sáng ra để nhận ra Người (x. Lc 24, 13 - 35).

Trở lại Giêrusalem, hai ông thuật lại cho các Tông Đồ trong khung cảnh cửa đóng then cài. Đang lúc đứng bàn chuyện, Chúa Giêsu hiện đến với họ khiến họ kinh hoàng khiếp sợ "bối rối tưởng mình thấy ma" (Lc 24, 37).

"Bình an cho các con ! Thầy đây, đừng sợ" (Lc 24, 36). Đó là lời cầu chúc đầu tiên của Đức Kitô Phục Sinh, kèm theo là những chứng tích ở tay chân với những vết thương, họ "vẫn còn chưa tin" (Lc 24, 41). Chúa phải nghĩ đến cách ăn cá nướng và mật ong, trích dẫn luật Môisen, lời các tiên tri và Thánh Vịnh là những bằng chứng không thể sai lầm về sự phục sinh và cuộc sống mới của Chúa. Chính Chúa thực hiện những lời Sách Thánh đã chép, và tiếp theo bằng miệng : "Chính Thầy đây" (Lc 24, 39), đúng Thầy là sự thật và là sự sống. Đó là lý do tại sao các tông đồ, những người ban đầu nghi ngờ, thậm chí khi nhìn thấy cơ thể sống của Chúa cũng chưa tin đã trở nên những chứng nhân rao giảng về sự sống lại của Chúa cách hùng hồn (x. Cv 4).

Lời Chúa sưởi ấm con tim

Giả bộ khách đồng hành, tham gia vào cuộc hành trình buồn bã của hai môn đệ, giữa bóng đêm của ngày đang qua và bóng tối đang phủ kín tâm trí họ, Chúa Giêsu Phục Sinh bắt đầu gợi chuyện, nghe họ bộc bạch về đau khổ và thất vọng cũng như đắng cay của chính mình sau khi Thầy chết, các môn đệ tản mác mỗi người một ngả, đức tin của họ bị tan vỡ, mọi sự xem ra đã hết, các xác tín sụp đổ, niềm hy vọng tắt ngóm. Thấy họ buồn sầu như thế, Chúa nói chuyện với hai ông và "giải thích" Kinh Thánh, "bắt đầu từ Môsê và các tiên tri", giúp họ hiểu rằng cuộc khổ nạn và cái chết của Ðấng Cứu Thế đã được thấy trước trong chương trình của Thiên chúa và được loan báo trước trong Thánh Kinh (x. Lc 24, 27). Như thế, Chúa đốt cháy lên trong con tim họ một ngọn lửa hy vọng. Khi đó hai mộn đệ cảm thấy một sức thu hút ngoại thường nơi con người bí mật ấy và mời Người ở lại với họ chiều hôm đó : "Mời ông ở lại với chúng tôi", lý do "vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn " ( Lc 24, 29 ).

Thánh Thể mở mắt đức tin

"Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn" (Lc 24, 29 ). Đây là lời mời xin tha thiết của hai ông vào ngày thứ nhất trong tuần, lúc mà tâm hồn đang trĩu nặng vì buồn nản, đang trên đường trở về quê. Chúa Giêsu chấp nhận và cùng họ vào nhà và khi ngồi vào bàn Người làm phép và bẻ bánh, thì họ nhận ra Người, nhưng Người đã biến khỏi cái nhìn của họ, để họ lại đầy kinh ngạc. Họ không bao giờ nghĩ rằng người khách lạ ấy lại chính là Thầy mình mới sống lại. Hai ông đã nhận ra Người tại bàn ăn chỉ với một hành vi " bẻ bánh " đơngiản ( Lc 24, 35 ). Khi trí khôn được chiếu sáng, con tim được đốt nóng, những dấu chỉ bắt đầu gợi lên lòng sốt mến và thôi thúc họ " chỗi dậy trở về Giêrusalem " ( Lc 24, 33 ) để thuật lại tất cả những gì họ đã thấy và đã nghe cho " mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp " (Lc 24, 33).

Lời Chúa và Thánh Thể trong đời sống người tín hữu

Lời Chúa giúp tâm hồn các ông nóng lại, mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh. Cử chỉ bẻ bánh giúp các môn đệ nhận ra Chúa Giê-su (x. Lc 24,35). Như thế, con đường về làng Emmaus trở thành con đường lòng tin của chúng ta: Thánh Kinh và Thánh Thể là hai yếu tố không thể thiếu được cho cuộc gặp gỡ với Chúa. Bàn tiệc Lời Chúa và bàn tiệc Thánh Thể luôn dọn sẵn cho chúng ta, chúng ta nghe Chúa nói, gặp gỡ và đón rước Chúa trong khi cử hành Thánh lễ và rước lễ. Hai môn đệ nhận ra Ðức Giêsu khi người bẻ bánh, liền về Giêrusalem kể lại kinh nghiệm ngoại thường mà họ đã sống: đó là cuộc gặp gỡ với Ðấng Phục Sinh.

Trong đời sống thường ngày của người tín hữu, có những lúc gặp khó khăn, thất vọng, dẫn đến buồn sầu trở về "làng Emmaus", quay lưng lại với chương trình của Thiên Chúa, rời xa Thiên Chúa. Lời Chúa và Thánh Thể luôn luôn làm cho chúng ta tràn đầy niềm vui như hai môn đệ làng Emmaus, sau khi đã "nhận ra" Chúa trong việc bẻ bánh, thì mau mắn trở lại Giêrusalem lòng tràn đầy niềm vui, kể cho anh em mình tất cả những gì đã xảy ra.Niềm vui gặp gỡ Đấng Phục Sinh, niềm vui phải lây sang người khác làm cho Giáo hội tăng trưởng và lớn mạnh nhờ những chứng tá nảy sinh từ niềm vui được đón nhận và được biến thành lời loan báo. Ðó là một niềm vui tông đồ, lan tỏa.

Thánh Phaolô cũng bảo chúng ta : " Mỗi khi anh em ăn bánh và uống chén này, anh em loan truyền sự chết của Chúa cho tới khi Người đến" ( 1 Cr 11, 26 ). Như thế, chúng ta phải nỗ lực phấn đấu trở thành những chứng nhân, sẵn sàng loan báo cái chết và sự phục sinh của Ðức Kitô với lòng hăng say và niềm vui vì được gặp gỡ Chúa. Hãy để cho Lời Chúa sưởi ấm con tim và Thánh Thể Người mở đôi mắt đức tin của chúng ta và nuôi dưỡng chúng ta bằng niềm hy vọng và tình bác ái, để chúng ta có thể đồng hành với các anh chị em buồn sầu và tuyệt vọng, sưởi ấm con tim họ với Tin Mừng, và bẻ bánh tình huynh đệ với họ.

Cùng với Mẹ Maria, chúng ta nhìn lên Mẹ Maria như gương mẫu để bắt chước. Xin Mẹ giúp chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu Thánh Thể và nghe Lời Chúa, nhất là hăng say loan báo Tin Mừng Chúa sống lại để mọi người tin mà được cứu độ. Amen.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Giết người bệnh làm ma chết thế, tội ác quá sức dã man của tư bản đỏ Trung Quốc
Đặng Tự Do
03:58 17/04/2021


Tờ Telegraph của Anh, số ra ngày 14 tháng Tư, tường thuật một câu chuyện quá sức bi thảm. Xin dịch toàn văn bài báo sang Việt Ngữ.

Một người đàn ông Trung Quốc mắc hội chứng Down đã bị bắt cóc và giết để cung cấp thi hài nộp cho bọn cầm quyền địa phương trong một cố gắng nhằm tránh né lệnh cấm chôn cất theo truyền thống.

Hỏa táng là một yêu cầu bắt buộc ở một số khu vực đông dân cư của Trung Quốc, nhưng để tuân thủ các quy định của bọn cầm quyền, một gia đình nhiều tiền lắm của, có người thân vừa qua đời, đã trả tiền cho một tên sát thủ, để tên này đi giết một người nào đó, và cung cấp cho họ một thi thể để hoán đổi với thân nhân đã qua đời của họ.

Sau đó, vụ này bị vỡ lở. Cho đến nay, gia đình này vẫn tìm cách chống chế rằng họ không hề hay biết gì về tội ác này.

Gia đình này cư ngụ tại quận Sán Vĩ (Shanwei, 汕尾) ở tỉnh Quảng Đông đã chi gần 12,000 bảng Anh vào năm 2017 để nhận thi thể thay thế cho việc hỏa táng. Tên sát thủ mà họ thuê mướn được biết vắn tắt là có họ Hoàng (Huang, 黄).

Theo tài liệu của tòa án, tên sát thủ họ Hoàng này phát hiện ra Lý Thiếu Nhiên (Lin Shaoren, 李少然) 36 tuổi, đang nhặt rác trên đường. Hắn dụ dỗ anh ta lên xe hơi, phục rượu cho đến khi anh ta bất tỉnh.

Giết người xong, tên sát thủ họ Hoàng đặt thi thể người đàn ông xấu số vào một chiếc quan tài, đóng đinh và chuyển cho gia đình vài ngày sau đó. Gia đình sau đó đã hỏa táng quan tài, coi như đó là người thân đã khuất của họ.

Sau khi nhận được tro cốt, họ được tự do tổ chức một lễ chôn cất truyền thống.

Tội ác này đã không bị phanh phui cho đến hơn hai năm sau khi nạn nhân được báo cáo mất tích.

Sát thủ họ Hoàng đã bị tuyên án tử hình nhưng hình phạt có thể được giảm xuống tù chung thân nếu anh ta không tái phạm sau hai năm.

Gia đình này tránh được án tù chỉ bị kết tội “xúc phạm xác chết” [Đối với một nước vô thần như Trung Quốc tội “xúc phạm xác chết” chẳng có gì là trầm trọng, bất quá như một lời cảnh cáo nhẹ nhàng. Phán quyết này cho thấy cái gia đình gian ác này chắc hẳn phải là một gia đình cán bộ có ô dù rất lớn mới đủ để che đậy tội ác dã man của chúng – chú thích của người dịch].

Ở Trung Quốc, nơi ảnh hưởng của Phật giáo vẫn còn rất mạnh, truyền thống tín ngưỡng tin tưởng mạnh mẽ rằng chôn cất là cách duy nhất để mang lại bình an cho người đã khuất, cũng như là cách duy nhất người chết có thể phò hộ cho con cháu của họ.

Thuyết phong thủy liên quan đến chôn cất, rất phổ biến ở Trung Quốc, cũng khuyến khích việc chôn cất thi thể ở nông thôn [Người Trung Quốc ngày nay vẫn tin vào việc tìm cho được các long mạch, hay các nơi đặc biệt với hy vọng rằng chôn người chết ở những chỗ đó con cháu sẽ được vinh hoa phú quý – chú thích của người dịch]

Cán bộ Trung Quốc thường kiểm soát nghiêm nhặt các hoạt động chôn cất truyền thống và đặt vấn đề với các gia đình tổ chức các tang lễ tốn kém. Điều này đã góp phần làm gia tăng tình trạng hoán đổi thi hài người chết trong các năm gần đây.

Ở các vùng nông thôn, ngày nay vẫn tồn tại phong tục trong đó mọi người chi một số tiền lớn cho các đám tang và quan tài như một cách thể hiện sự tôn kính với tổ tiên của họ.
Source:The Telegraph
 
Văn Hóa
Cứ Ngỡ Là Dư Ảnh
Sơn Ca Linh
08:20 17/04/2021
(Chút cảm nhận Phục Sinh theo Lc 24,35-38: Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma)

Trên khoé mắt giọt sương còn lóng lánh,
quay quắc nhớ nhung… bóng cũ hiện về?
Nỗi đau nào chưa cạn vết tái tê,
Trời đã sáng sao vẫn hoàng hôn tím !

Vẫn cửa đóng then cài chôn kỷ niệm,
vẫn u hoài nặng trĩu phút sinh ly…
Ước một lần gặp gỡ… phải, ước chi… !
Nợ tiếng ăn năn, nợ lời xin lỗi !

Biết “phải đi” nhưng sao Thầy đi vội?
Biết Thầy yêu, đâu cần phải thế đâu?
Rồi mai đây qua ngàn nẻo bể dâu,
Biết ai hẹn ai chờ mà ngóng đợi?

Đang thấp thỏm bâng quơ… Người đã tới,
Thầy đây sao hay “dư ảnh” chợt về?
Có thật không hay bóng quế cơn mê?
Sao mà giống, mà quen… ngày xưa ấy?

Đúng thật rồi… vết thương hằn sâu ấy,
dấu đinh, dấu đòng… cả dấu gai đâm…
Dáng cũ lời xưa “Bình an cho anh em…,
Đừng bối rối, chớ lo âu sợ hãi” !

Bấy nhiêu thôi… cả một trời thân ái,
Phòng âm u, giờ ngợp sáng bình minh;
“Tảng mật ong, mẫu cá nướng”… thân tình,
Nhớ chén tạc, chén thù… ngày xưa ấy !

Cả bọn u mê, Thầy soi lòng mở trí,
Cả bọn yếu mềm, Thầy củng cố thi ân…
Hơi thở Thánh Linh, sứ mệnh chứng nhân…,
Bề bộn quá, ôi, chuyện “Ngày Thứ Nhất” !

Đã hai ngàn năm vẫn chưa thành “cổ tích”,
Chuyện kể nghe hoài “mồ trống, phục sinh…”.
Chuyện “đường Emmau, vị khách lữ hành…
chuyện “bữa điểm tâm trên bờ hồ Tibêriát…

Chuyện kể dệt thành bài ca điệu hát,
Bằng cả cuộc đời thắm máu hy sinh.
Nên đã trở thành “Lời Chứng uy linh”,
Vâng, là “chứng nhân” như Thầy từng căn dặn !

Sơn Ca Linh (18.4.2021)

 
VietCatholic TV
Đáng sợ: Tư bản đỏ TQ giết người làm ma chết thế. Truyền chức linh mục gấp cho một thầy bị ung thư
Giáo Hội Năm Châu
03:57 17/04/2021


Video sẽ bắt đầu từ 6g chiều ngày 17-April-2021 theo giờ Việt Nam


1. Đức Thánh Cha chấp thuận việc truyền chức cấp tốc cho một thầy bị ung thư máu

Thầy Livinius Esomchi Nnamani, 31 tuổi đã viết thư cho Đức Thánh Cha, xin cho thầy được thụ phong sớm, và nguyện vọng của thầy được thực hiện ngày 1/4. Đức Cha Daniele Libanori, Giám Mục Phụ Tá của địa phận Rôma, đã phong chức linh mục cho thầy tại Bệnh viện Casilino Presidio Sanitario Medica ở Rôma.

Tân linh mục Livinius bắt đầu cuộc hành trình ơn gọi của mình ở Owerri, bang Imo, miền Đông Nam Nigeria, cha gia nhập Dòng Oblate, ở tuổi 20.

Ít lâu sau khi tuyên khấn đầu tiên, thầy Livinius được chuẩn đoán mắc bệnh Bạch cầu, và trải qua nhiều giai đoạn trị liệu. Hai năm trước đây thầy được đưa về Ý để chạy chữa và sức khỏe của thầy có tiến triển và thầy tiếp tục việc đào luyện.

Bất chấp những lúc truyền máu và điều trị mệt mỏi, thầy Livinius tiếp tục theo học tại Đại học Giáo hoàng thánh Toma Aquinas, hay còn được gọi là trường Angelicum, và được khấn trọn vào tháng 9 năm ngoái.

Căn bệnh càng ngày càng trầm trọng, nên thầy Livinius đã quyết định viết thư cho Đức Thánh Cha Phanxicô, xin ngài cho Thầy được chịu chức linh mục sớm hơn và thầy đã mau chóng nhận được tin vui này vào ngày 31 tháng 3: Đức Thánh Cha Phanxicô cho phép và ngày hôm sau 1/4 thầy được thụ phong linh mục.

Đức Cha Libanori chia sẻ trong bài giảng lễ truyền chức: “Đây là món quà Thiên Chúa thương ban để nâng đỡ tân linh mục hầu tân linh mục có thể sống trọn vẹn trong cơn thử thách.”

“Là một linh mục, cha sẽ kết hợp với Chúa Giêsu để dâng hiến chính bản thân thành của lễ đẹp lòng Thiên Chúa. Quả thật, chức tư tế của chúng ta đạt đến đỉnh cao, khi cùng với bánh và rượu, chúng ta dâng hiến cả bản thân mình, những gì Chúa ban và chính mạng sống mình cho Chúa.”

Hiện tại, Tân linh mục Livinius thi hành sứ vụ linh mục của mình tại bệnh viện Casilino, nơi cha liên nỉ cầu nguyện và chúc phúc cho các bác sĩ và y tá chăm sóc cho ngài và các bệnh nhân khác hàng ngày.
Source:Vatican News2. Giết người bệnh làm ma chết thế, tội ác quá sức dã man của tư bản đỏ Trung Quốc

Tờ Telegraph của Anh, số ra ngày 14 tháng Tư, tường thuật một câu chuyện quá sức bi thảm. Xin dịch toàn văn bài báo sang Việt Ngữ.

Một người đàn ông Trung Quốc mắc hội chứng Down đã bị bắt cóc và giết để cung cấp thi hài nộp cho bọn cầm quyền địa phương trong một cố gắng nhằm tránh né lệnh cấm chôn cất theo truyền thống.

Hỏa táng là một yêu cầu bắt buộc ở một số khu vực đông dân cư của Trung Quốc, nhưng để tuân thủ các quy định của bọn cầm quyền, một gia đình nhiều tiền lắm của, có người thân vừa qua đời, đã trả tiền cho một tên sát thủ, để tên này đi giết một người nào đó, và cung cấp cho họ một thi thể để hoán đổi với thân nhân đã qua đời của họ.

Sau đó, vụ này bị vỡ lở. Cho đến nay, gia đình này vẫn tìm cách chống chế rằng họ không hề hay biết gì về tội ác này.

Gia đình này cư ngụ tại quận Sán Vĩ (Shanwei, 汕尾) ở tỉnh Quảng Đông đã chi gần 12,000 bảng Anh vào năm 2017 để nhận thi thể thay thế cho việc hỏa táng. Tên sát thủ mà họ thuê mướn được biết vắn tắt là có họ Hoàng (Huang, 黄).

Theo tài liệu của tòa án, tên sát thủ họ Hoàng này phát hiện ra Lý Thiếu Nhiên (Lin Shaoren, 李少然) 36 tuổi, đang nhặt rác trên đường. Hắn dụ dỗ anh ta lên xe hơi, phục rượu cho đến khi anh ta bất tỉnh.

Giết người xong, tên sát thủ họ Hoàng đặt thi thể người đàn ông xấu số vào một chiếc quan tài, đóng đinh và chuyển cho gia đình vài ngày sau đó. Gia đình sau đó đã hỏa táng quan tài, coi như đó là người thân đã khuất của họ.

Sau khi nhận được tro cốt, họ được tự do tổ chức một lễ chôn cất truyền thống.

Tội ác này đã không bị phanh phui cho đến hơn hai năm sau khi nạn nhân được báo cáo mất tích.

Sát thủ họ Hoàng đã bị tuyên án tử hình nhưng hình phạt có thể được giảm xuống tù chung thân nếu anh ta không tái phạm sau hai năm.

Gia đình này tránh được án tù chỉ bị kết tội “xúc phạm xác chết” [Đối với một nước vô thần như Trung Quốc tội “xúc phạm xác chết” chẳng có gì là trầm trọng, bất quá như một lời cảnh cáo nhẹ nhàng. Phán quyết này cho thấy cái gia đình gian ác này chắc hẳn phải là một gia đình cán bộ có ô dù rất lớn mới đủ để che đậy tội ác dã man của chúng – chú thích của người dịch].

Ở Trung Quốc, nơi ảnh hưởng của Phật giáo vẫn còn rất mạnh, truyền thống tín ngưỡng tin tưởng mạnh mẽ rằng chôn cất là cách duy nhất để mang lại bình an cho người đã khuất, cũng như là cách duy nhất người chết có thể phò hộ cho con cháu của họ.

Thuyết phong thủy liên quan đến chôn cất, rất phổ biến ở Trung Quốc, cũng khuyến khích việc chôn cất thi thể ở nông thôn [Người Trung Quốc ngày nay vẫn tin vào việc tìm cho được các long mạch, hay các nơi đặc biệt với hy vọng rằng chôn người chết ở những chỗ đó con cháu sẽ được vinh hoa phú quý – chú thích của người dịch]

Cán bộ Trung Quốc thường kiểm soát nghiêm nhặt các hoạt động chôn cất truyền thống và đặt vấn đề với các gia đình tổ chức các tang lễ tốn kém. Điều này đã góp phần làm gia tăng tình trạng hoán đổi thi hài người chết trong các năm gần đây.

Ở các vùng nông thôn, ngày nay vẫn tồn tại phong tục trong đó mọi người chi một số tiền lớn cho các đám tang và quan tài như một cách thể hiện sự tôn kính với tổ tiên của họ.
Source:The Telegraph
 

© 2021 - VietCatholic News - Designed by J.B. Đặng Minh An